Tâm sự gây sốt của người mẹ đơn thân mắc bệnh ung thư

Câu chuyện của một bà mẹ đơn thân 32 tuổi đang gây sốt trong cộng đồng mạng khi một mình vừa chiến đấu với bệnh ung thư, vừa chăm con và bận rộn kiếm tiền chuẩn bị cho tương lai của con.

Người mẹ đơn thân có tinh thần lạc quan khi mắc bệnh ung thư

Nhân vật trong câu chuyện là chị Bùi Thu Thủy, 32 tuổi. Chị nói: “Bạn có thể gọi tôi là Thủy Bốp, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang nghĩ câu chuyện bạn sắp nghe kể về một cuộc đời đau khổ của bệnh nhân ung thư hay một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ thì bạn đã lầm. Khi tôi biết mình mắc bệnh ung thư, buồn thật, nhưng đối với tôi đó không phải một dấu chấm hết mà giống một thách thức phải vượt qua hơn. Tôi là “single mom”, nhưng không có nghĩa tôi cần vịn vào ai đó để sống tốt và lo cho con. Tôi vẫn ổn, vẫn tự mình kiếm sống, vẫn có những kế hoạch trải nghiệm với niềm vui…”

Một ngày tháng 10/2014, tôi đã phát hiện ra khối u khi sờ vào ngực nhưng đến bệnh viện khám, họ bảo tôi về theo dõi thêm và không nghĩ đó là ung thư. Và tháng 5/2015, bác sĩ chính thức chẩn đoán tôi mắc bệnh ung thư vú.

Tại thời điểm biết mình bị bệnh, đầu óc tôi choáng váng, tôi chẳng nghe nổi chữ nào bác sĩ nói. Khi nghĩ đến cảnh con trai tôi sẽ bơ vơ một mình trên đời, tôi chỉ muốn òa khóc. Nhiều người bảo, khoảnh khắc đó tương tự chuyện nghe tuyên án tử hình, nhưng không, nó không hề giống. Nhận án tử hình, nghĩa là ai đó đã phạm tội và việc phải trả giá cho nó là đương nhiên, chỉ là chuyện sớm muộn. Còn tôi, đang trẻ, khỏe mạnh và xinh đẹp, đột ngột hai chữ “ung thư” ụp xuống đời mình.

Câu chuyện buồn của bà mẹ đơn thân mắc bệnh ung thư

Tinh thần lạc quan của người mẹ trẻ mắc bệnh ung thư

Nhưng tôi cũng đã bình tĩnh đón nhận, ung thư không phải một dấu chấm hết cho cuộc đời tôi, nó giống một sự thử thách buộc tôi phải vượt qua. Sau khoảng 1 tuần đau khổ, tôi nhận ra có than thân trách phận, khóc lóc thì cũng chỉ mau chết hơn thôi, bệnh của tôi không thể hết nếu cứ ngồi đau khổ. Vậy nên, tôi cứ vui đời mà sống, theo phác đồ điều trị của bác sĩ. Ung thư ư? Kệ nó thôi, mình chiến đấu với nó đến đâu thì đến.

Kể một chút về cậu con trai Bốp của tôi, vừa hồn nhiên, yêu mẹ, bảo vệ mẹ, vừa khá “già đời”. Là một người mẹ đơn thân, tôi đã rèn luyện con trai để sau này trưởng thành, con sẽ là một người đàn ông nguyên tắc, cứng rắn nhưng cũng giàu tình cảm. Tôi chỉ cần con có tư duy ổn định và kỹ năng sống là được, thành tích học tập của con không phải quá quan trọng. Tôi không biết Bốp có học giỏi theo cách mà các bà mẹ khác kỳ vọng hay không, chỉ tin rằng, con có kỹ năng sống rất tốt. Hai mẹ con thường xuyên trao đổi về các tình huống như khi đi lạc, bị bắt cóc… để Bốp nghĩ cách xử lý.

Con trai không được khóc

Điều quan trọng, tôi không để bất cứ ai hay con trai tôi nghĩ làm con một người mẹ đơn thân là thiệt thòi và cần bù đắp bằng những thứ khác. Bốp không phải chịu bất cứ thiệt thòi gì, thậm chí còn sướng hơn nhiều bạn, mặc dù bố mẹ Bốp không sống cùng nhau. Lúc nhỏ, Bốp cũng từng “vin” vào chuyện đó để đòi hỏi, nhưng tôi giải thích để con hiểu, không ai, kể cả con được phép nghĩ như vậy.

Đôi lúc, ông bà ngoại Bốp hơi chiều thằng bé bởi họ cũng có tư tưởng như vậy. Có lần, ông bà mua quá nhiều đồ chơi cho Bốp, tôi đã mang trả lại. Sau đó, ông bà lại mua thêm. Khi đó, tôi đã mang trả cả đồ chơi mới và mang thêm cả đồ chơi cũ của Bốp, tôi nói thẳng: “Mỗi lần bố mẹ tặng thêm một món đồ chơi cho Bốp, nó không những không được chơi mà còn mất thêm cả đồ chơi cũ nữa”.

Tôi chọn không ở cùng ông bà để tránh những việc tương tự. Bốp sẽ ở một mình sau khi tôi chết đi và phải tự lo cho cuộc đời mình, nếu cứ được chiều chuộng, nâng niu, làm sao thằng bé chịu nổi khi mất đi tất cả.

Ngày biết tin, tôi chuẩn bị tinh thần, trò chuyện với con trai:

– Bốp à, mẹ bị ung thư đấy.

– Ung thư là giống ông nội á, nghĩa là mẹ không sống được lâu với con à?

– Có thể mẹ sẽ không sống được lâu như những người bình thường, sớm nhất, có thể 5 năm nữa mẹ mất, nhưng biết đâu đấy, mẹ sống lâu hơn với con thì sao. (Bốp òa khóc nức nở).

– Thôi, mẹ đùa đấy! Nhưng trong trường hợp xấu, con không được buồn nhé. Con biết mẹ ở đâu rồi chứ? (Bốp đặt tay vào tim)

– À, Bốp biết mẹ ở đấy rồi thì không được khóc, không được buồn đâu đấy. Con biết mình phải làm gì rồi chứ?

– Biết ạ.

– Tốt rồi, thế có khóc không?

– Dạ, không ạ, mẹ dặn con trai không được khóc.

Bốp đã không khóc nữa sau cuộc nói chuyện đó. Tôi âm thầm chuẩn bị cho tương lai của Bốp mỗi ngày, còn Bốp chăm chút cho hiện tại của tôi. Thời gian phải nằm viện xạ trị, Bốp cứ đi học về là lại vào viện thăm mẹ. Con rất biết việc và biết ý, chỉ nằm im cạnh mẹ quan sát, hết truyền thì gọi y tá vào thay, thấy mẹ buồn nôn thì dắt mẹ đi nôn và đặc biệt luôn giữ sự yên tĩnh. Ở nhà, con cũng làm hết việc vặt như giặt giũ, phơi đồ, rửa bát, dọn nhà, chăm đến mức thỉnh thoảng tôi còn thấy như mình đang “bóc lột” con (cười).

Khi mắc bệnh ung thư cũng là khoảng thời gian tôi nhận ra con trai mình trưởng thành, đàn ông và có trách nhiệm với mẹ như thế nào. Nghị lực của tôi, tất cả là từ Bốp truyền cho.

Từ khi bị bệnh, tôi không làm ở công ty xuất nhập khẩu nữa mà chỉ làm ở nhà. Tôi bán bánh mochi và các loại bánh ngọt theo đơn đặt hàng. Trước kia, tôi chỉ làm cho vui nhưng giờ đó là thu nhập chính của tôi. Tôi làm nhiều bánh vào vụ Trung thu và rất may là bán chạy “tưng bừng”. Đợt đó, cứ làm hòm hòm việc, tôi lên viện truyền, xong lại tất tả về nhà làm tiếp.

Khi đó, bố mẹ tôi cũng bị huy động sức làm bánh, đuối quá cứ quát và “lùa” tôi lên viện nằm vì nhìn thấy con về là biết sắp phải tiếp tục làm (cười lớn). Đến cuối vụ, tôi cũng thật sự đuối sức, truyền xong về đến nhà là lăn ra ngất. Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi kiếm đủ tiền hóa trị. Vụ Tết, tôi làm thêm các món như giò xào, bánh chưng, hành kiệu muối, bắp bò muối… để kinh doanh, đã bắt đầu thấy bận rồi.

Nghĩ đến việc mình đi thì con sẽ ở lại một mình trên đời nên có chết cũng phải để dành được một khoản cho con. Tôi đã lao vào làm việc điên cuồng, nghĩ ra đủ thứ mà làm để kiếm tiền nuôi con, trị bệnh. Chẳng may tôi mất sớm thì ai nuôi con, ai đảm bảo cho tương lai của nó?

Mặc dù Bốp có phần “già đời”, hiểu chuyện và rất mạnh mẽ nhưng vẫn hồn nhiên, tồ tệch với cái tuổi lên 10 của con. Trước khi bị bệnh, không bao giờ tôi để Bốp phải chứng kiến cảnh mẹ mệt mỏi, đau khổ, vì thế thì… hèn quá. Bây giờ lại càng không. Bốp còn quá bé, chứng kiến mẹ bệnh và phải chăm sóc mẹ đã là thiệt thòi rồi, nếu để thằng bé nhìn thấy mẹ thểu não, sướt mướt nữa thì thương lắm.

Tôi chỉ ngủ khoảng 3 tiếng mỗi ngày. Phần lớn thời gian tôi dành cho việc nấu nướng, làm bánh, chỉ trừ những lúc đưa đón Bốp đi học và tập thể dục. Tôi thèm ngủ, nhưng thèm thời gian hơn. Nếu một ngày có 50 hay 100 tiếng thì tốt quá, tôi sẽ làm được nhiều hơn, sẽ tích lũy được nhiều hơn cho tương lai của Bốp.

Mới đầu, thằng bé cũng hơi giận dỗi vì mẹ ở nhà nhưng không chơi với con nhiều như trước, nhưng dần con cũng hiểu, mẹ không thể ngừng làm việc được. Mỗi lần cu cậu “ý kiến”, tôi sẽ bảo: “Mẹ không làm thì…”, vậy là Bốp sẽ tiếp lời: “… ai cho tiền nuôi con, trị bệnh, con hiểu rồi, thôi mẹ làm đi”. Vậy đấy!

Mặc dù công việc bận rộn nhưng việc đưa đón con đi học, tập thể dục và học bài cùng con luôn được ưu tiên. Tôi là một đứa lười tập thể dục kinh khủng, nhưng đó là trước đây. Còn bây giờ, khỏi phải nói, tôi mới nhận ra mình yêu cơ thể, yêu sức khỏe đến nhường nào. Tập thể dục với Bốp mỗi ngày là lúc tôi tự “giãn” mình khỏi công việc và cũng là lúc chơi cùng con.

Người mẹ đơn thân cùng cậu con trai học

Người mẹ đơn thân cùng con trai học tập

Bận rộn kiếm tiền vì tương lai của con

Cảm giác duy nhất ập đến với tôi sau khi trải qua ca phẫu thuật là cơn đói, tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đáp lại câu hỏi đầy lo lắng của bác sĩ: “Em cảm thấy thế nào?”, tôi chỉ bảo: “Em đói quá, em có thể ăn được không?” mà không kêu đau, không khóc lóc gì. Những đợt truyền hóa chất, tôi còn không nghĩ là mình đang bị ung thư nữa, vì quá bận rộn với việc “cày” tiền. Truyền xong, rút kim ra tôi lại lao vào việc, lấy đâu ra khoảng trống mà nghĩ lung tung nữa?

Như bạn thấy, tôi không giống nhiều bệnh nhân ung thư khác. Ung thư không phải là rào cản để tôi phải dừng lại. Bác sĩ khuyên không nên vận động mạnh, nhất là bên phải (bên ngực phẫu thuật) và hạn chế đi xe máy nhưng tôi vẫn lao ra đường ầm ầm, vẫn bay ra Tuy Hòa ngắm mặt trời mọc ở cực Đông dù bác sĩ bảo tôi không đi được máy bay trong thời gian hóa trị.

Lần đó, buổi tối sau khi vừa truyền xong hóa chất, tôi bay luôn đêm đó, tôi và em gái đã leo lên ngọn hải đăng – nơi đón bình minh sớm nhất cả nước vào 5 giờ sáng. Thật không may, chờ đến 7 giờ vẫn không thấy bình minh đâu trong khi lẽ ra 5 giờ 30 sáng sẽ có mặt trời đi qua. Hai chị em trêu nhau, cả nước ngắm bình minh xong rồi, mình thì trượt.

Có lẽ, tôi vẫn còn may mắn vì căn bệnh ung thư vú là một dạng khá “nhẹ nhàng” để tôi còn sức làm việc. Nếu bệnh nặng, chắc tôi không thể ngồi đây mà cười đùa và không có thời gian để nằm một chỗ hay nhõng nhẽo, làm nũng với ai.

Tôi là mẹ đơn thân thì có thể làm nũng với ai? Bố mẹ tôi ư? Ông bà đã đủ sốc khi nghe tin con bị ung thư rồi. Làm nũng với Bốp lại càng không, tôi không cho phép mình “bèo nhèo” trước mặt thằng bé. Nói chung, nhà tôi điều trị ung thư “tểnh tềnh tênh”, bệnh nhân còn trêu người nhà cười. Truyền hóa chất xong, tôi tự đi xe máy về, về còn làm việc chứ.

Bệnh ung thư không quá tệ – hãy nhìn nhận tích cực

Mỗi tháng 1 lần, tôi tiêm thuốc ức chế buồng trứng và uống thuốc hằng ngày trong vòng 5 năm để teo buồng trứng sau 8 đợt hóa trị, mục đích là nhằm “diệt” hormone nữ tính trong cơ thể. Bác sĩ nói, tôi có thể mọc râu và sẽ không còn là đàn bà nữa. Mặc dù không muốn nhưng tôi đâu còn cơ hội kén chọn nữa. Lựa chọn duy nhất của tôi là sống sót.

Không phải lúc nào tôi cũng mạnh mẽ, có những phút yếu lòng tôi tự hỏi khi nhìn vào gương mỗi sáng, cái gì đã biến tôi ra nông nỗi này? Tôi không thể nhận ra mình trong đó, quá khác so với tôi ngày trước. Con trai thì nói càng ngày tôi trông càng giống đàn ông. Không biết bao nhiêu lần nhìn vào đống ảnh cũ lại tủi thân… Rồi lại nuốt hết nước mắt vào trong tự nhủ: ít nhất mình để trọc cũng xinh ra phết. Tin xấu: tôi xấu đi. Tin tốt: tất cả những người còn lại quanh tôi đều là những người yêu thương tôi thật lòng, không ai quan tâm đến vẻ bề ngoài của tôi. Ung thư không phải quá tệ phải không?

Tôi đã dự định sẽ lên Fansipan. Tôi đã hỏi bác sĩ điều trị, tất nhiên, chị ấy mắng tôi chủ quan và bảo ít nhất 5–6 tháng nữa tôi mới đi được. Nhưng không đi có thể sẽ hết cơ hội mất, tôi phải đi thôi. Khi tập chạy trong công viên, thấy nhiều bạn trẻ khởi động rất nhanh, đeo cả ba lô nặng sau lưng, bỏ trước tôi cả một vài vòng, nhưng chạy một hồi, họ cũng bằng mình, tôi hiểu, sức mình cũng không đến nỗi tệ.

Tôi muốn leo lên Fansipan và chụp được một bức ảnh đẹp trên đỉnh núi. Tôi không thể trì hoãn nữa. Cũng có thể lên giữa chừng tôi sẽ đuối sức, lúc đó ảnh sẽ chẳng có mà xuống cũng khó khăn. Nhưng không thể biết trước điều gì, phải thử thôi.

 

Theo Dân Việt

Ngọc Lan
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Loading...
Nấm lim xanh ngâm rượu

Tin Liên quan

Cách dùng  nấm lim xanh