Tâm sự của cô sinh viên mắc căn bệnh ung thư máu

Khi phát hiện ra mình bị căn bệnh ung thư máu, Hoàng Thị Diệu Thuần, cựu

sinh viên khoa Tài chính – Ngân hàng trường ĐH Kinh Tế (ĐH Quốc gia Hà Nội) đã rất bình tĩnh đối mặt và ‘chung sống’ với nó gần 7 năm nay.

Trong những ngày qua, giới trẻ đang truyền tay nhau cuốn tự truyện cảm động “Như hoa hướng dương” của tác giả Hoàng Thị Diệu Thuần, một cô gái có hoàn cảnh rất đặc biệt, cô đã chống chọi với căn bệnh ung thư máu được gần 7 năm nay. Khi vừa bước chân vào năm nhất đại học với bao nhiêu ước mơ và dự định cho tương lai chưa kịp thực hiện thì Diệu Thuần đã phát hiện mình bị bệnh ung thư máu. Vì vậy, cô đành phải từ giã bạn bè, trường lớp để làm quen với giường bệnh. Những năm tháng đương đầu với bệnh tật đã giúp cho cô gái nhỏ nhắn này học được nhiều thứ, trong đó lớn và quý giá nhất chính là bài học về sự kiên cường, không bao giờ bỏ cuộc.

bệnh ung thư máu cực kỳ khó điều trị

Bệnh ung thư máu

Chào Hoàng Thị Diệu Thuần, bạn có thể chia sẻ về cuộc sống hiện tại của bản thân với những độc giả đang rất quan tâm trước quyển tự truyện của mình không?

Mình rất vui khi có cơ hội được chia sẻ với các bạn. Hiện tại mình đang đợi kết quả xét nghiệm để quyết định hướng điều trị trong thời gian sắp tới của. Nếu thuận lợi thì mình sẽ sang Israel để chữa bệnh trong tháng 9 tới. Một nhà văn người Israel từng mắc bệnh giống mình khi biết được hoàn cảnh của Thuần đã đồng ý giúp mình đi chữa bệnh. Để mình được sang Israel, cô ấy phải đàm phán với các bệnh viện xin miễn giảm vì chi phí điều trị vượt quá khả năng của cô. Tuy nhiên đến giờ vẫn chưa có điều gì chắc chắn. Nếu không thể sang Israel thì các bác sĩ tại Bệnh viện Huyết học và truyền máu Trung Ương sẽ trực tiếp điều trị và tiến hành ca ghép tủy cho mình.

Bạn phát hiện mình mắc phải căn bệnh ung thư máu quái ác này từ bao giờ?

Đúng lúc mình vừa vào năm nhất đại học thì mình mới biết bị ung thư máu, tính đến nay cũng đã được khoảng 7 năm rồi. Trong thời gian đầu mình cũng không biết là bệnh gì, chỉ nghĩ là bị ốm nên nhập viện điều trị. Bạn bè thầy cô vào thăm rồi cứ lén ra hành lang khóc. Sau đó, mình biết mình bị ung thư máu, phải liên tục truyền máu và hoá chất.

Trong những ngày đầu, bạn đối diện với căn bệnh này thế nào?

Mình và cả gia đình rất buồn, sau khi biết mình bị ung thư máu, còn bị sốc thì hoàn toàn không. Mình quyết định là phải học cách chấp nhận và cố gắng để căn bệnh này không chi phối nhiều đến cuộc sống của mình và gia đình. Mình và gia đình đã cố gắng hơn rất nhiều để giành lấy những điều trước đó được xem là bình thường. Nhưng quả thực, căn bệnh này ảnh hưởng lớn tới cuộc sống của mình, sức khỏe cậu mẹ (Thuần gọi bố là cậu) cũng giảm đi nhiều.

Còn ước mơ đại học của bạn thì sao?

Năm 2005, mình đỗ vào khoa Kinh tế (bây giờ là trường Đại học Kinh tế), sau khi phát hiện bệnh mình phải xin bảo lưu kết quả một năm để trị bệnh và sang năm sau mới có thể trở lại học. Việc học trở nên khó khăn và thách thức hơn bao giờ hết khi mình mang căn bệnh ung thư trong người. Có những hôm, mình không đủ sức để ngồi mà phải dựa vào người bạn bên cạnh. Trong 4 năm đại học, mình đã viết nhật ký hầu như mỗi ngày, để quên cơn đau và cũng để giúp mình mạnh mẽ hơn, chống chọi lại với căn bệnh này. Mình đã nhận bằng tốt nghiệp loại khá cách đây cũng hơn 2 năm rồi.

Từ đâu bạn có ý tưởng viết quyển tự truyện “Như hoa hướng dương”?

Như hoa hướng dương chính là quyển nhật ký mà mình viết từ mấy năm nay. Nhất là trong khoảng thời gian 2 năm gần đây, khi mà những cơn đau ngày càng nhiều hơn. Từ cuối năm 2011 mình bắt đầu làm thơ, thời gian đó mình không đi lại được, suốt ngày phải nằm trên giường bệnh. Sau đấy là những lần mình một mình thức đêm viết nhật ký vì không ngủ được. Thật lạ, nhờ có những đêm say mê viết mà nỗi đau của mình cũng giảm đi rất nhiều.

Bạn đã mất bao lâu để hoàn thành cuốn tự truyện này?

Đầu tháng 7 vừa qua có hai anh chị từ một trung tâm văn hóa đến thăm mình, và họ muốn mình kể lại quá trình từ lúc phát hiện bệnh đến bây giờ. Lúc đó, mình ngại lắm vì không muốn ai biết đến nhật ký của mình. Nhưng sau đó hai anh chị ấy đã thuyết phục mình vì họ hi vọng qua câu chuyện của mình sẽ tạo nên niềm tin và ý chí cho những người bệnh khác. Ngay hôm đó, mình lật lại những trang nhật ký cũ và soạn nó lại trong vòng 4 ngày, vì ít thời gian nên vẫn còn nhiều sai sót lắm!

Điều gì bạn tâm đắc nhất trong quyển tự truyện của mình?

Trong quyển cuốn tự truyện này, mình viết rất nhiều về bạn bè, gia đình, cậu mẹ. Đặc biệt còn có một người bạn cũng bị bệnh ung thư như mình, anh ấy đã mất vào tháng 4/2006. Sau này, những trang nhật ký và cả những dòng thơ mình viết ra đều có hình ảnh và những câu chuyện về anh ấy. Khi anh ấy mất mình có viết bài “Tháng tư về” các bạn đừng chê nhé!

“Chợt nghe tháng tư về
Thì thầm
Trên cánh hoa em đặt lên mộ anh
Màu trắng
Gió cuộn tung nỗi nhớ mang hình hài những đứa trẻ câm lặng
Yêu nhau.

Tháng tư về
Nắng nhạt màu qua kẽ lá
Vẽ vào mắt em câu kể thần thoại
Ném em vào ký ức mang tên anh
Bằng đôi cánh chuồn chuồn mỏng manh bị nắng đâm toạc
Dù nhạt màu
Vẫn đau.

Rung động
Trong thân xác Người
Em thấy mình mạnh mẽ nơi con tim
Tức tưởi
Ôm anh trong cõi huyền hoặc
Tìm hơi ấm của đất
Chỉ thấy lặng thinh
Nơi anh”.

Khi rơi vào nghịch cảnh này, bạn muốn nhắn gửi điều gì đến các bạn độc giả trẻ?

Mỗi người là một số phận khác nhau, mình chỉ là một hạt cát giữa biển người bao la. Có thể bạn cảm thấy mình đáng thương nhưng cũng có người nhìn và nghĩ mình may mắn hơn rất nhiều người khác. Đúng là như vậy. Ai cũng có hoàn cảnh riêng, những nỗi lo riêng. Nhưng chỉ cần bạn biết chấp nhận, tin tưởng và cố gắng đến điều tốt đẹp thì chắc chắn điều kỳ diệu sẽ đến. Hãy tin rằng sau những nỗ lực là sự đền đáp xứng đáng!

 

Theo Vtc News

Linh Giang
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Loading...
Hỏi đáp về nấm lim xanh

Tin Liên quan

Nấm lim xanh rừng tự nhiên